Với tầm nh́n của một
nhà khoa học lớn, với tấm ḷng nhân hậu,
tinh thần chuộng công lư và có lẽ với sự
chứng kiến và nỗi đau tâm hồn trong
những năm tháng tuổi thơ học ở Munkhen
trong nhà trường nước Đức mang nặng màu
sắc quân phiệt và bài Do Thái, Einstein
đă phát biểu những tư tưởng của ḿnh về
một nền giáo dục căn bản cho xă hội hiện
đại. Những tư tưởng đó được đăng rải rác
ở nhiều nơi, chủ yếu vào những năm cuối
đời và tập trung hơn cả là bài phát biểu
của ông tại Albany, NewYork ngày
15/10/1936 nhân kỷ niệm 300 năm giáo dục
Hoa Kỳ, rất đáng để chúng ta suy ngẫm và
học tập.
Đánh giá vai tṛ của nhà trường trong xă
hội, Einstein cho rằng: “nhà trường luôn
là phương tiện quan trọng nhất trong
việc chuyển tải những giá trị truyền
thống từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Ngày nay, do sự phát triển hiện đại của
đời sống kinh tế, gia đ́nh vốn là người
mang giữ truyền thống và giáo dục, đang
bị yếu dần đi, do đó sự trường tồn và
sức sống của xă hội phụ thuộc vào nhà
trường ở mức độ nhiều hơn trước kia”.
Về nhiệm vụ của nhà trường, đôi khi
người ta quan niệm nhà trường như một
công cụ để truyền đạt một khối lượng
kiến thức tối đa cho thế hệ trẻ.
Einstein cho như vậy là không đúng. V́
rằng “kiến thức là cái ǵ chết cứng, c̣n
trường học phục vụ cái sống”. Ông nói:
“Nhà trường có nhiệm vụ phát triển trong
thanh niên những phẩm chất và năng lực
có ư nghĩa đối với hạnh phúc của cộng
đồng, nhưng điều đó không có nghĩa là
làm mất đi cá tính của mỗi thành viên.
Con người không thể là công cụ của cộng
đồng”. Theo Einstein th́: “một xă hội
của những cá thể thiếu cá tính là một xă
hội nghèo nàn không thể phát triển được...
Mục tiêu của nhà trường phải là đào tạo
những cá thể có tư duy và hành động một
cách độc lập, những con người nh́n thấy
trong sự nghiệp phục vụ cộng đồng lư
tưởng cao cả nhất của cuộc sống”.
Về phương pháp giáo dục, Einstein cho
rằng “điều tồi tệ nhất đối với một
trường học là làm việc bằng phương pháp
cưỡng bức, doạ nạt, quyền uy giả tạo.
Cách đối xử như vậy làm hỏng t́nh cảm
đẹp, ḷng chân thành và sự tự tin của
học sinh. Điều này sản sinh ra những con
người chỉ biết phục tùng”. Ông đề nghị
:”Chỉ trao vào tay quyền lực của người
thày những biện pháp cưỡng bức rất hạn
chế để sao cho những phẩm chất trí tuệ
và nhân văn của người thày là nguồn gốc
sự kính trọng của học sinh... Nếu không
có sự khích lệ tinh thần loại này th́ sự
hợp tác giữa những con người không thể
có được”.
Einstein rất coi trọng mối quan hệ giữa
cá nhân và cộng đồng. Theo ông, bản chất
nhân văn bảo đảm cho sự hợp tác giữa
những con người. Ông viết: “Ḷng khao
khát được là thành viên của cộng đồng
chắc chắn là một trong những sức mạnh
gắn bó quan trọng nhất của xă hội”.
Einstein cũng cảnh báo rằng: “Trong
t́nh cảm này, những ư thức xây dựng và
phá hoại nằm kề bên nhau. Ḷng khao khát
được là thành viên của cộng đồng là một
động cơ lành mạnh, nhưng tham vọng được
công nhận là một thành viên nổi trội hơn
và trí tuệ hơn những người khác trong
cộng đồng để dẫn đến sự điều chỉnh tâm
lư ích kỷ quá mức, có thể có hại cho
chính bản thân và cho cộng đồng.” V́
vậy, Einstein kêu gọi nhà trường và
người thày giáo “phải chống trả lại việc
áp dụng những biện pháp dễ dăi để kích
thích ḷng tham vọng cá nhân và để xui
khiến học sinh làm việc siêng năng”. Ông
phê phán những khía cạnh ganh đua của
nhiều hệ thống giáo dục: “Tinh thần
ganh đua này thậm chí đang ngự trị trong
trường học, nó huỷ hoại tất cả t́nh cảm
đồng đội và đề cao tham vọng cá nhân mà
không xuất phát từ ḷng ham mê với việc
làm hữu ích để đạt thành quả công việc”.
Nhân nói về quan hệ giữa cá nhân và cộng
đồng, Einstein phê phán một số người
dùng lư thuyết Darwin về đấu tranh sinh
tồn để khuyến khích sự cạnh tranh và
nguỵ biện cho sự cần thiết phải có cuộc
đấu tranh huỷ diệt về kinh tế. Einstein
coi đó là sai lầm, “v́ rằng một con
người có được sức mạnh trong cuộc đấu
tranh để tồn tại là nhờ ở yếu tố anh ta
là một sinh vật mang tính xă hội”. Bởi
vậy cần phải chống lại thói tâng bốc
thành tích của giới trẻ như là một mục
tiêu ở đời.
Einstein đặc biệt coi trọng sự hào hứng
trong công việc. Ông nói: “Sự hào
hứng trong công việc, niềm vui vào thành
quả đạt được và hiểu rơ ư nghĩa thành
quả đó đối với cộng đồng luôn là động cơ
quan trọng nhất đối với công việc trong
trường học”. Ông cho rằng nhiệm vụ
quan trọng mà nhà trường phải đảm nhiệm
là thức tỉnh và khích lệ sức mạnh tâm lư
đó trong thanh niên học sinh. Việc thức
tỉnh những sức mạnh tâm lư chắc chắn
không dễ hơn việc áp đặ hoặc việc kích
thích tham vọng cá nhân, nhưng có giá
trị hơn nhiều. Einstein chủ trương xây
dựng một nền giáo dục dựa trên niềm say
mê đối với hoạt động có hiệu quả.
Để trả lời cho câu hỏi nên coi trọng
giáo dục khoa học ngôn ngữ - lịch sử hay
khoa học - kỹ thuật trong nhà trường,
Einstein coi đó là vấn đề thứ yếu. Đồng
thời Einstein phản đối tư tưởng cho rằng
trường học phải trực tiếp dạy kiến thức
nghề nghiệp và tay nghề cần cho cuộc
sống sau này. Nhu cầu của cuộc sống rất
đa dạng nên trường phổ thông không thể
đảm đương được việc đào tạo chuyên môn.
Ông viết: “Trường học nên luôn đặt ra
mục tiêu để một học sinh rời ghế nhà
trường như một con người hài hoà chứ
không phải là một chuyên gia”. Ông khẳng
định: “Sự phát triển năng lực tư duy
độc lập và óc phê phán luôn phải đặt ở
vị trí hàng đầu chứ không phải là việc
thu nhận kiến thức chuyên môn”. Ông
chỉ rơ điều ǵ làm phương hại đến mục
tiêu trên. “Đối với nền giáo dục thực
thụ th́ việc phát triển tư duy độc lập
và óc phê phán trong thanh niên học sinh
là một vấn đề cốt tử. Tuy nhiên điều này
đang bị băng hoại mạnh mẽ do học sinh
chịu quá tải v́ phải học rất nhiều và
phải học nhiều bộ môn khác nhau. Sự quá
tải này chắc chắn sẽ dẫn đến tính hời
hợt trong học tập”. Việc dạy học
phải làm sao để những điều giảng dạy
được học sinh tiếp nhận như một món quà
tặng có giá trị chứ không phải là một
nhiệm vụ nặng nề”. Khi đă biết suy nghĩ,
làm việc một cách độc lập và nắm được cơ
sở của lĩnh vực ḿnh hoạt động, chắc
chắn con người sẽ t́m được con người cho
ḿnh. Anh ta sẽ thích nghi tốt hơn với
những đổi thay và tiến bộ so với một
người mà việc đào tạo chỉ bao gồm trong
việc tiếp thu kiến thức chi tiết.
|