Trở Về Nguồn Cội
Nhuận Hùng
Tia nắng mùa thu óng ả, những chiếc lá úa vàng nhẹ rơi. Trên con đường ṃn dẫn đến một ngôi tháp cổ, dù chỉ một cơn gió nhẹ thoảng qua. Đúng vậy, lá rụng về cội, nước chảy về nguồn ai ai cũng biết thế nhưng thực ra không đơn giản như ḿnh tưởng... Phải chăng có một sự kiện trùng hợp nào đó xảy ra sự quay về mới có ư nghĩa và người trong cuộc mới hiểu rơ giá trị của nó. Lă Tiên Sinh đă rời nơi đây khá lâu, nay về lại ngôi cổ tự nhỏ, nằm trên ngọn đồi cao hiu hắt của Tứ Xuyên, Trung Quốc, đă được dân làng sửa sang lại nhưng vẫn c̣n vắng vẻ ít ai biết đến.
Năm mươi năm về trước, sau khi sư phụ viên tịch, chàng đă quyết định dứt áo ra đi bỏ lại vị sư huynh khả kính và để lại nhiều lưu luyến cho các môn sinh đă được chàng hướng dẫn. Trước sự thôi thúc khám phá của tuổi trẻ chàng không quản ngại thời gian và công sức học hỏi hầu đạt đến những ǵ chàng cho là tuyệt đối của sự tu học, chàng muốn t́m cho ra chân lư... cứu cánh....cuộc đời. Thế nhưng trải qua nhiều năm tháng chàng đă học hỏi kinh nghiệm trong cuộc đời khá nhiều...nhưng lúc nào cũng muốn mai danh ẩn tích, cuối đời chỉ muốn quay về cội nguồn t́m lại một dấu tích...!
Thời gian âm thầm trôi qua, chàng quên hẳn tháng ngày, chàng đă lặn lội khắp mọi nơi trên lục địa Trung Hoa bao la rộng lớn, những nơi chàng đă đặt chân đến như, Ngũ Đài Sơn, Nga My Sơn, Hàng Châu, Quế Lâm, Lạc Dương, Phổ Đà và Dương Tử... có những khi chàng đă liều ḿnh đi đến măi tận Tây Tạng qua những ngọn đồi cao chót vót để học hỏi về Mật Tông... Nhưng cũng chỉ là hoài vọng.
Khi bóng hoàng hôn gần tắt hẳn, chàng đă ngồi bên cạnh ngôi tháp cũ của sư phụ cho tới nửa đêm, tâm trí chàng quay về quá khứ mênh mông, chập chùng. Chàng nhớ lại có lần đấu lư và đấu vơ với sư huynh mà chàng không bao giờ nhường bước, phần thắng bao giờ cũng nghiêng về chàng. Có những lúc chàng bị sư phụ quở trách v́ bản tánh quá háo thắng. Chàng không bao giờ khuất phục một ai dù chỉ là việc tầm thường nhỏ nhặt, chàng luôn luôn nắm chắc phần thắng về ḿnh.
Đêm đă qua mau...
Ánh b́nh minh vừa ló dạng, chim rừng tung tăng nhảy múa hót vang làm cho khu rừng trỗi dậy sinh khí náo nhiệt, vạn vật xanh tươi đón mừng một ngày mới. Sau một đêm thiền định, không một giây phút đặt lưng thế mà sáng ra chàng vẫn tỉnh táo tâm trí minh mẫn và sảng khoái thấu suốt được mọi vấn đề mà từ lâu bị bế tắc. Chàng đứng dậy uốn người và vươn vai trong tư thế một động tác thể dục nhẹ làm ấm lại thân thể để điều ḥa máu huyết. Tuy không c̣n là một thanh niên non trẻ như ngày xưa. Bất chợt chàng nhớ lại một bài quyền đă học, buột miệng ngâm nga rằng:
Lăo Mai độc thọ,
Nhất chi vinh. Lưỡng túc khinh khinh, Tấn bộ hoành.
Tấn nhất đoản. Thối hồi lăo khởi. Phi nhất phát
Quản thới thanh đ́nh. Tràn nha hổ
Gương oai. Thiết trác. Chuyển giác long. Tất lực lôi oanh.
Lăo hầu. Thối tọa. Liên ba biến. Hồ điệp. Song phi......
Đọc xong bài thiệu, chàng quay về thực tại, bước đến ngay tấm bia đá sư phụ chàng quỳ thẳng lưng, hai tay hiệp chưởng trước ngục miệng th́ thầm khấn nguyện. Ngọn gió mùa Thu hắt hiu thổi qua lay động mái tóc bạc phơ rối bời.
Bất chợt từ đâu có một viên sỏi rơi nhằm vai chàng thật mạnh, khiến chàng mở mắt ra và đứng dậy nh́n quanh. Chàng ngạc nhiên khi thấy có rất nhiều thiền sinh tiến lại chỗ chàng đang đứng....Chàng chẳng buồn hỏi họ là ai và tại sao vây chàng, v́ là người trong cuộc cách đây bốn mươi năm, chàng rất thông thạo địa h́nh ở đây. Giờ đây chàng không c̣n phong độ như xưa nữa mà là một hành giả đă chu du khắp thiên hạ, đến đi tự tại chẳng bận tâm vào việc của trần thế. Trên người lúc nào cũng khoác chiếc áo nâu bạc mầu bởi phong sương.
Trong số ấy có một thiền sinh h́nh như là trưởng nhóm bước nhanh đến giáp mặt chàng, tỏ vẻ kính lăo...Với một giọng nói ôn tồn trầm ấm:- A Di Đà Phật .....đạo hữu từ xa đến đây....sao không vào thẳng chánh điện đảnh lễ Chư Phật, rồi nghỉ ngơi mà lại ngồi đây làm ǵ....Nếu đạo hữu có việc cần gặp...sư phụ.... th́ hăy theo tôi....
- Mô Phật lăo giả từ xa lặn lội đến đây v́ tuổi già sức yếu chân dùn, gối mỏi nên nằm nghỉ tạm qua đêm bên cạnh ngôi tháp này...
- A Di Đà Phật, mời đạo hữu theo tôi vào liêu pḥng nghỉ ngơi....!
H́nh như tâm tư lăo có điều uẩn khúc nên nói năng có vẻ ngập ngừng:- Ta...ta..... muốn.....gặp ....!
Chàng quan sát chung quanh một ṿng và thầm nghĩ cảnh cũ vẫn c̣n đây, ngôi chùa vẫn trơ lưng với tuế nguyệt, nhưng người ở đây có thay đổi, nên chẳng ai nhận ra chàng. V́ vậy, chàng rất tự tin chẳng cần ai biết ḿnh làm ǵ, kể cả vị chủ tŕ cũng vậy.
Vị chúng trưởng tuy tỏ vẻ b́nh thản, nhưng lại tự hỏi không hiểu v́ sao việc canh giữ nghiêm mật, tăng chúng rất đông đảo trên dưới gần một trăm vị tuổi tác chênh lệch và cũng nhiều vị tăng vơ công thâm hậu, thế mà vị khách này đă đi bằng cách nào mà vào đến ngôi mộ của sư tổ nằm ngủ suốt đêm chẳng ai hay biết?. Vậy ta phải báo cáo với sư phụ ngay. Không khéo sẽ gây ra hậu quả không lường, vị chúng trưởng cuống cuồng chạy đi t́m sư phụ ngay.
Một lúc mọi người đang tập dượt như mọi ngày, bổng nhiên thấy có một vị sư cao lớn đạo mạo, đường đường tăng tướng tuổi ngoài thất tuần da dẻ hồng hào đôi mắt quắt thước, đôi mi dài rậm và bạc trắng phơ, thung dung trong bộ nâu sồng tay chống tích trượng, nói với mọi người:- Này các con, hôm nay có một lăo tân môn sinh mới đến xin xuất gia nhập môn ở đây tu tập.
Sư phụ đặt pháp danh cho lăo là Tuệ Khai. Từ đó ông trở thành môn sinh cao niên nhất, Tuệ Khai lúc nào cũng chăm chỉ và chịu khó làm việc.Trong đại chúng ai nấy cũng đều ngạc nhiên về sự xuất hiện của một môn sinh lớn tuổi... Suốt ngày y chẳng nói chẳng năng ǵ cả, lặng lẽ trầm tư h́nh như lăo không cần cố gắng lắm nhưng hoàn toàn dễ dàng chu toàn công việc từ nhẹ đến nặng. Việc nặng nhọc nhất là xách nước từ dưới suối mang lên thiền viện, đó cũng là một cách luyện công lực cho có một thân thể cường tráng và dẻo dai cho những môn sinh trẻ mới nhập môn...Công việc ấy ai ai cũng muốn tránh né, lăo này xem ra rất b́nh thản, chẳng có ǵ nặng nhọc cả.
Tuệ Khai lúc bấy giờ tính t́nh thay đổi khác hẳn phong thái ngày xưa. Có nhiều lúc c̣n bị bắt nạt theo kiểu ma cũ hiếp ma mới nhưng Tuệ Khai vẫn im lặng chẳng nói năng ǵ, v́ thực tập hạnh nhẫn nhục tháo gỡ những phiền năo đang chứa chấp trong bản ngă... Tuệ Khai thấu hiểu tất cả chướng duyên, bởi thế lúc nào cũng loại bỏ được những phiền năo của thế gian như: hỷ nộ, ái ố để t́m đến một trạng thái an nhiên tự tại.Thật đúng lắm, mặc dù Tuệ Khai bị dồn ép nhiều phía từ các môn đệ...Nhưng tâm trí lúc nào cũng hướng về một điểm giải thoát. Tuệ Khai luôn luôn kiên tŕ trên con đường tu học.
Tuệ Khai muốn thử sức bằng cách sống lập dị, (đi ngược lại quy cách nhà thiền như: ngồi thiền nhiều ngày không chịu chấp tác, bỏ bê công việc, bỏ ăn, uống...) tỏ ra bất tuân nên bị phạt nặng như không được sống trong sinh hoạt của đại chúng. Phải tự túc mưu sinh, tuy khó khăn như thế nhưng Tuệ Khai vẫn vui vẻ với mọi người chung quanh, sự chọn lựa cuối cùng Tuệ Khai đành lên núi cao bên cạnh chùa che một cái cḥi bằng tranh nho nhỏ mà tu tập. Một buổi nọ trưa hè nắng chói chang không hiểu v́ sao lại có người nào đó nghịch ngợm t́m đến thử chàng có sân hận hay không bằng cách lén đốt cháy cḥi tranh, làm cho Tuệ Khai vất vả thêm lần nữa, phải làm lại chỗ ở nhưng vẫn vui vẻ mặc cho sự việc bất như ư đă xảy ra.
Tuệ Khai rất ít khi nghỉ ngơi, có ai đó hỏi lư do y chỉ nói: Ngay chính trong việc làm ta đă t́m được sự nghỉ ngơi cao cả...Những công việc tay chân ngoài thiên nhiên là sự nghỉ ngơi của ta, sự nghỉ ngơi ấy không phải ai cũng có thể có được dù bất cứ tuổi tác nào. Họ đă nh́n ngắm và suy ngẫm sự mới lạ trong từng giây từng phút của cuộc đời Tuệ Khai.
Ba năm trôi qua, Tuệ Khai đă được thầy Giáo Thọ chú trọng kêu lên và nói:- Chú chấp tác mọi việc ở đây và đức hạnh đều tốt cả. Thầy Tri sự yêu cầu tôi bắt đầu dạy giáo lư căn bản cho chú, kể từ nay chú không phải làm việc ǵ đúng giờ đem sách vở lên pḥng học gặp tôi, chú đă rơ chưa?
- Dạ, con xin y giáo phụng hành.
Một ngày mới bắt đầu khi ánh b́nh minh ló dạng chim hót líu lo trong khu rừng tịch mịch. Lăo tân môn sinh sau khi chấp tác xong vội vă sửa lại chiếc áo cũ bạc mầu có nhiều chồ chằm vá, tươi tỉnh với nét mặt già cỗi tâm hồn phới phới như đă đạt được một nguyện vọng thỏa đáng ǵ đó....Chẳng khác nào người vừa chứng ngộ, chàng vội vàng bước nhanh đến giảng đường t́m gặp thầy Giáo thọ. Nhưng trước khi vào chương tŕnh thầy Giáo thọ nói: Trước tiên tôi phải biết sơ qua tŕnh độ, hầu chọn một chương tŕnh thích hợp cho môn sinh lớn tuổi. V́ vậy, Tuệ Khai cần phải trả lời những câu hỏi sau đây: 1-Vậy Tuệ Khai có biết giáo lư Phật đà hay không? 2- Đi tu để làm ǵ và cầu ǵ?
Tuệ Khai vẫn im lặng.Đoán được ánh mắt ấy thầy Giáo Thọ lớn tiếng nói rằng:
- Này Tuệ Khai, chú chỉ cần nói ra ư niệm, không cần, giải thích rờm rà, hay là thế này chú hăy nói cho tôi nghe: Phật là ǵ? - Xin chú nghĩ kỹ rồi tôi biết rơ lư do?
Quả thật, Tuệ Khai yên lặng chẳng nó lời nào với thầy Giáo Thọ. Tuệ Khai thầm nghĩ: "Phật là ǵ nhỉ?" Ở đây những ngôn từ mà Tuệ Khai đă học được từ lâu nay, đều cố nhớ ra hết nhưng chẳng làm sao diễn tả cho chân chính được, chỉ nói thầm trong miệng Phật là ǵ nhỉ....?
Ôi không thể nói hết ra được, nếu nói ra là lộ tông tích sẽ hỏng hết mọi việc? Đành im lặng không trả lời.
Chờ lâu quá thầy Giáo Thọ kiên nhẫn hỏi tiếp:
- Pháp là ǵ?
Chẳng trả lời.
Thầy Giáo Thọ hoan hỷ đưa mắt nh́n và tiếp tục hỏi?
- Dẫu chú không biết Phật là ǵ? Nhưng tôi hy vọng là chú biết Pháp, biết được cái chân lư từ đó, chú đoạn bỏ đời cư sĩ tục lụy và tối tăm để về với ánh sáng đạo. Pháp là ǵ? (vị Giáo Thọ đă cố gắng t́m kiếm nơi chú một hiểu biết tối thiểu, như gạn cát t́m vàng) Pháp là ǵ? bạn thân mến, Pháp là ǵ nào?
- Pháp là ǵ? Tuệ Khai chợt mỉm cười. Chàng biết rơ cái đó trong tâm. Chàng đă cùng hít thở và đi đứng với nó. Nhưng biết diễn tả làm sao nhỉ? Ôi sao ngôn ngữ loài người nó nghèo nàn đến thế?
Trong lúc cố gắng t́m kiếm và cân nhắc, bất chợt có một cánh hoa lan đất tḥ nụ vàng ra từ một kẻ đá xám đen.
- Ḱa, thầy Giáo Thọ - Tuệ Khai vội vàng đưa tay chỉ - Một nụ lan đất, có phải không. là một nụ lan. Ôi đẹp tuyệt vời!
- Cái ǵ? Vị Giáo Thọ quắc mắt giận dữ- Chú nói cái ǵ? Tôi hỏi Pháp là ǵ?: Chú nói ḱa một hoa vàng, một hoa lan, là ǵ? Bộ chú có... điên hay không? Nói rơ đi đừng ṿng quanh nữa hết giờ rồi!
Bất th́nh ĺnh, thầy Giáo Thọ nắm cổ áo lôi chàng ra khỏi pḥng học xô mạnh, chẳng những thế c̣n đá thêm một đá thật mạnh vào người làm cho Tuệ Khai mất thăng bằng nhào ngă về phía trước, vị giáo thọ c̣n nói tiếp:
- Vô dụng, thật không có trí tuệ chút nào...
Nhưng không đau đớn ǵ, ngay lúc Tuệ Khai chợt tỉnh ngộ, tâm trạng không sao diễn bày, giống như kẻ đă thông được mọi bế tắc... bèn phủi chiếc áo rách đứng dậy lạy tạ thầy Giáo Thọ rồi từ từ bước đi.
Thầy Giáo Thọ thấy vậy cảm động...bèn gọi Tuệ Khai đúng lại và nói:
- Áo của chú cũ rồi, rách nhiều quá nên đổi chiếc áo mới đi đừng mặc nữa - Thầy c̣n hỏi tiếp - Vậy chú có bà con thân nhân hay không?
- Dạ thưa, không c̣n ai cả!
- Vậy th́, để tôi đề nghị lên thầy quản chúng, tŕnh lên thầy thủ quỹ... sẽ may cho chú vài bộ đồ mới... Chiếc áo cũ rách quá nhiều nên bỏ hẳn nó đi, đừng tiếc nó nữa.
- Bạch thầy, không được ạ! Kỷ niệm của sư phụ.
- Vậy sư phụ của chú là ai?
Tuệ Khai im lặng không trả lời, gương mặt vẫn b́nh thản, không thay đổi sắc diện. Lần nữa, thầy Giáo Thọ lại nh́n Tuệ Khai từ đầu đến chân, thấy đôi bàn tay chai sạm u nần, nước da đen láng dày dạn phong sương, thầy mỉm cười thầm nghĩ chú này nghiệp trần quá nặng một câu giáo pháp cũng chẳng hiểu được ǵ... Sau đó thầy Giáo Thọ lẳng lặng bước đi nơi khác.
Nghe trong chúng xầm x́ có một đệ tử lớn tuổi vừa xin nhập môn, nhưng thái độ như ăn uống, ngủ nghỉ chấp tác không ḥa đồng với tăng sinh. Nên ḥa thượng chủ tŕ đích thân đi quan sát liêu pḥng và chỗ chấp tác của Tuệ Khai, xem thấy người này có cái ǵ hao hao giống... Sau khi vị chủ tŕ xây lưng đi một khoảng Tuệ Khai nh́n theo, th́ nhủ thầm: À; th́ ra sư huynh đă luống tuổi theo thời gian. Vài lần sau đó vị chủ tŕ muốn t́m cho ra lẽ nên đă âm thầm theo dơi và xác quyết đúng là sư đệ của ta rồi. Đă bỏ đi hơn 40 năm, nay lại trở về. Dự định lần đến sẽ hỏi chuyện và t́m người kế thừa v́ xét thấy tuổi đă cao sức khỏe quá kém. Nhưng việc dự định chưa thực hành được th́ cơn bệnh đau tim tái phát trầm trọng, nên đă quên hẳn việc gặp sư đệ.
Một đêm nọ bỗng chuông trống vang lên trong đêm tăm tối xé tan không khí tịch mịch của chốn thiền môn. Đèn đuốc được thắp sáng lên khắp mọi nơi.Vị chúng trưởng thông báo ḥa thượng chủ tŕ đă viên tịch, tăng chúng xôn xao, sửng sốt tin tức truyền đi rất nhanh.
Tất cả đă tập trung về trước chánh điện, tiếng niệm Phật vang lên đều đặn mọi người ai nấy đều chấp tay lên ngực cầu nguyện.
Thiền Sư... đạo hạnh rất cao nhưng không thể tránh được luật vô thường nên đă an nhiên thị tịch trong thế Như Lai nhập niết bàn, khuôn mặt vẫn tỏa sáng niềm an lạc, nhưng thần thức giờ đă ra đi nhẹ nhàng.
Bất chợt thầy Giáo Thọ trong tâm thức nghĩ ra điều ǵ đó liền gọi Sa Di Tuệ Phương bảo rằng:
- Mau đi thật lẹ lên thảo am báo cho lăo tân môn sinh rằng sư phụ đă viên tịch rồi...
Thầy chưa dứt lời chú Tuệ Phương đă thoan thoắt chạy đi ngay.
Gần đến thảo am, chú Tuệ Phương rất đỗi ngạc nhiên khi thấy ngọn lửa bùng cháy thật sáng lan rộng khắp thảo am, vội vàng chạy đến nơi vừa kêu cứu vừa la lên mà chẳng thấy lăo tân môn sinh Tuệ Khai đâu cả? Nh́n chung quanh chỉ thấy vỏn vẹn quyển kinh Bát Nhă Ba La Mật vẫn c̣n nguyên không bị lửa thiêu đốt, nhưng người chẳng thấy đâu cả?
Chú tiểu vội vàng chạy ngược về chỗ cũ báo tin cho thầy Giáo Thọ biết sự việc vừa xảy ra.
Tuệ Khai quả t́nh đă hóa ra người thiên cổ hoặc là đi nơi khác không c̣n dấu tích lưu lại chỉ c̣n vài ḍng chữ khắc trên vách đá.Vị Giáo Thọ liền lấy ngọn đuốc soi quanh và đọc lên rằng:
Nhạn quá trường không
Ảnh trầm hàn thủy
Nhạn vô di tích chi ư
Thủy vô lưu ảnh chi tâm
(Hương Hải thiền sư)
Tạm dịch:
(Nhạn bay trên không
Bóng chim đáy nước
Nhạn không có ư để dấu
Nước không có tâm lưu bóng)
Những ngày sau đó Phật Tử khắp nơi quy tụ về rất đông đảo. Vị cao tăng đă an nhiên thị tịch, đồng thời lăo tân môn sinh -Tuệ Khai ra đi cùng lúc, không nói một lời nào với ai, trước khi giă từ cơi đời ô trược.
Biết được sự việc và hạnh nguyện cao cả của Tuệ Khai nên ai nấy cũng đều kính ngưỡng và ngợi khen thầm trong câu niệm A Di Đà Phật...