SỨ MỆNH NGƯỜI PHẬT TỬ

ĐỐI VỚI DÂN TỘC VÀ ĐẠO PHÁP

Thích Đức Nhuận
 
(Thuyết tŕnh trong buổi Hội thảo do Đoàn Sinh Viên Phật Tử Saigon tổ chức tại Tổng Vụ Thanh Niên - 1968)
  
 
Với đề tài Sứ Mệnh Của Người Phật Tử Đối Với Dân Tộc Và Đạo Pháp mà tôi tŕnh bày hôm nay, thật ra không phải là một đề tài mới mẻ xa lạ, đề tài này đă có nhiều người nói, và chính các bạn nếu thiết tha với vận mệnh tổ quốc và đạo pháp, th́ ít nữa, đă hơn một lần, chúng ta suy nghĩ tới và chính chúng ta đă góp sức và chịu những hy sinh để thể hiện ư nghĩa cao cả đó.
Nhưng, xuyên qua những sinh hoạt và những cuộc vận động cam go của chúng ta, của Phật giáo trong những ngày trước đây, ít nhiều đă đ̣i hỏi tâm thức chúng ta phải làm một cuộc duyệt xét toàn bộ bản chất chung của đạo Phật của dân tộc, của chính chúng ta và của giáo hội để phát hiện lấy một thế cách và tiêu chuẩn tương đối đúng hơn, thích hợp với nhu cầu thực tại của dân tộc và chiều hướng đi tới của lịch sử, để chúng ta đóng góp trong tinh thần vô ngă, vô úy của truyền thống Phật giáo đối với Việt Nam nói riêng và thế giới nói chung.
Trước những đ̣i hỏi cấp bách của t́nh thế đất nước, do tinh thần phụng sự dân tộc và đạo pháp quá nhiệt thành của toàn thể Phật tử Việt Nam, giáo hội chúng ta đă phải đứng ra làm một cuộc vận động lịch sử dân tộc hết sức quyết liệt, có nhiều kháng lực nguy hiểm.
Trong khi đó những nhà lănh đạo giáo hội cũng hiểu rằng, với sự chưa kịp chuẩn bị thật chu toàn tiềm lực Phật tử, giáo hội sẽ gặp nhiều thất bại hơn là thành công. Tuy nhiên, đấy cũng là một kinh nghiệm thật quư giá cho những người quyết tâm phụng sự dân tộc và thể hiện đạo pháp, và đấy cũng là một gạn lọc lịch sử để chúng ta phát hiện được khả năng phục vụ của chúng ta và những người cùng lư tưởng với chúng ta, đồng thời t́m đúng thế cách mà giáo hội phải cung ứng đối với nhu cầu dân tộc.
Bởi đó những người của hôm nay và ngày mai đang và sẽ phải nắm một vai tṛ hết sức trọng đại của dân tộc và đạo pháp hăy nên tỉnh trí quyết nhẫn vượt thoát những mặc cảm tự tôn đối với những thành công, hoặc mặc cảm tự ty đối với những thất bại nhất thời của chúng ta, của giáo hội, để chuẩn bị thật đầy đủ hành trang cần thiết, đi lên xây dựng cuộc sống và lịch sử dân tộc, bằng tinh thần của người Phật tử đă thấm nhuần đạo pháp từ bi, trí tuệ, dũng cảm.
Đạo pháp chỉ có giá trị thực, khi những người Phật tử nhận chân được đạo để thể hiện đạo tính ra bằng cuộc sống của ḿnh.
Chừng nào chúng ta thể chứng được đạo pháp ngay trong ta để thể hiện ra cuộc sống của ta và cuộc sống chung của chúng ta, th́ đương nhiên chúng ta đă làm cho đạo sống động tiến hóa không ngừng rồi vậy.
Cũng chính do tinh thần đó, tinh thần căn bản của đạo Phật đó, mà tiền nhân chúng ta đă phục vụ dân tộc một cách hiệu nghiệm, đồng thời làm cho đạo Phật sống động trường cửu giữa ḷng dân tộc ta, dù cho giữa những thời được gọi là thịnh hoặc suy của Phật giáo.
Hai chữ thịnh và suy chỉ được coi là h́nh thái của giáo hội mà thôi. Đích thực, tinh thần Phật giáo không bao giờ suy giảm ở trong tâm tư và ḍng sống của dân tộc Việt Nam, kể từ ngày Việt Nam đón nhận đạo Phật.
Câu nói có thể là vu khoát, nhưng cũng rất thật, dù cho những người không phải là Phật tử, không nhận là người theo đạo Phật, mà sống đúng với truyền thống dân tộc Việt Nam th́ ít nhiều trong họ cũng tàng chứa phần nào giáo pháp của đạo Phật rồi. Truyền thống dân tộc này là tinh thần bao dung, vô ngă, không chấp trước, không thiên kiến, không chật hẹp; luôn luôn mở rộng để đón nhận, gạn lọc những chất liệu tốt đẹp bất cứ từ đâu đến để chuyển hóa dân tộc. Đó cũng là đặc tính đích thực của đạo Phật. Cũng bắt nguồn từ khởi điểm ấy, mà chúng ta có thể nói là truyền thống của dân tộc và đạo pháp chỉ là một thể duy nhất, phối hợp ḥa điệu duy nhất cũng vậy.
Nói như thế, lại cũng không có nghĩa là chúng ta, những người nhận ḿnh là con Phật đă có được tinh thần truyền thống tốt đẹp cả đâu.
Chúng ta đă học đạo, chúng ta đă hiểu thế nào là phá chấp, điều căn bản của sự giải thoát, nhưng thực tế khó lắm, thân nghiệp chúng ta vốn nặng nề, tôi và các bạn chắc hẳn cũng c̣n nhiều điều chấp giữ hoặc hữu ư, hoặc vô ư, nếu không th́ cũng do tha nhân phân loại chúng ta. Chúng ta đang sống trong cơi sống phân loại, hiển nhiên chúng ta không thể thoát được thông lệ muốn phân loại, hoặc bị phân loại. Chúng ta phải chấp nhận sự thực bi đát đó.
Chúng ta vẫn là những Phật tử, giáo hội chúng ta vẫn là một giáo hội khác với các giáo hội của tôn giáo khác. Và trước lối nh́n của những người không phải là đạo Phật, Phật giáo vẫn là một thực thể khác với thực thể dân tộc này. Chúng ta không chối căi điều đó.
Nhưng điều quan trọng đối với người Phật tử chân chính là sự cố gắng thể hiện đức vô ngă bao dung ra ngay trong cảnh giới và cuộc sống của ḿnh. Với ư hướng và nỗ lực đó, không sớm th́ muộn, chúng ta cũng vượt thoát được những chấp trước tự thân để tự giải thoát và phục vụ dân tộc một cách hiệu nghiệm như tiền nhân ta đă từng làm đối với dân tộc. Như ta đă thấy, con người có thể không hiểu ǵ về Phật giáo mà vẫn sống theo tinh thần đạo Phật một cách chân thành. Đó là đại nguyện của chư Phật, và đó cũng là đại nguyện của những người đi theo con đường Phật.
Khi chúng ta đă tỉnh trí quyết tâm như trên, chúng ta có thể vui vẻ sống giữa cuộc sống phân loại khổ đau này, với những ǵ chúng ta đang có trong ta, đang bị tha nhân quy định chúng ta, sống trong sự phát triển của giáo hội chúng ta, sống trong nỗ lực đi tới của dân tộc giữa trào lưu thế giới mở rộng, để thể hiện đặc tính của đạo pháp. V́ một điều dễ hiểu là mỗi người chúng ta, tập thể chúng ta, các tập thể khác, dân tộc của chúng ta, các dân tộc khác đều sống trong tinh thần bao dung và nỗ lực vận động lịch sử tiến đến tốt đẹp, th́ chung cuộc tất cả sẽ gặp nhau trong sứ mệnh với một ḥa điệu nhiệm mầu của lẽ sống. Chúng ta chỉ có thể t́m nổi một nền ḥa b́nh, một cuộc sống tiến bộ đích thực trong chiều hướng đó.
Vậy, nói đến việc chuẩn bị đầy đủ hành trang để lên đường phục vụ của mỗi người, của giáo hội đối với dân tộc và nhân loại, trong một môi trường sinh hoạt cộng đồng, theo tinh thần Phật giáo, hiển nhiên chúng ta không làm công việc xây dựng tư thế cho cá nhân chúng ta hay một cá nhân nào đó, hoặc cho riêng tôn giáo chúng ta, mà chúng ta phải xem cá nhân chúng ta như một thực thể phải có, bỏ đi cũng không được,và tập thể chúng ta như một môi trường kết hợp những người cùng chung một ư hướng, để tạo cơ duyên mạnh mẽ cho công tŕnh phục vụ xứ sở và đồng bào. Khi bản thân đă trên đà tiến hóa tốt đẹp theo tiêu chuẩn của đạo pháp, giáo hội là một tập thể kết hợp bởi những người thấm nhuần đạo lư đó, th́ thật sự đă tạo nổi một sức đi lên vĩ đại cho dân tộc rồi vậy.
Ở đây, hôm nay, tôi không muốn làm công việc mời các bạn duyệt xét lại chính bản thân ḿnh và những giáo lư căn bản của đạo Phật, để xem đạo Phật có thích hợp với tâm tư con người thời đại hay không, v́ rằng, tôi và các bạn đă là tăng, tín đồ Phật giáo, đang sống trong một tập thể mang nhiều ư nghĩa tri thức của giáo hội, tối thiểu chúng ta đă nhiều lần tự t́m chính chúng ta và t́m hiểu đạo của chúng ta theo. Bởi đấy, trên một căn bản nào đó,chúng ta đă thấy được rằng, trên con đường giác ngộ giải thoát mà chúng ta chung bước và chúng ta thấy rằng chúng ta có thể vững tâm đi trên con đường đó.
Điều cần nói ở đây là, chúng ta phải ứng dụng phương cách nào để chuyển hiện đạo Phật của chúng ta vào cuộc sống hiện đại của dân tộc, một cuộc sống vô cùng phức tạp, không những đối riêng với những người dấn thân phục vụ mà c̣n đối chung cả với dân tộc quá nhiều bất hạnh khổ đau này. Phải nh́n một sự thật, dù hết sức phũ phàng, là dân chúng hiện nay đă đau khổ, đă bị lường gạt quá nhiều rồi, bởi đó những công tŕnh dù mang một nội dung và ư nghĩa tốt đẹp tới mấy, cũng không thể một lúc mà có thể thuyết phục nổi dân chúng Việt Nam đầy chán chường và hoài nghi này được.
Phải kể rằng: phong trào vận động của Phật giáo Việt Nam là một dấu hiệu của sự bừng lên mănh liệt của dân tộc mấy trăm năm bị dồn nén. Có thể nói được đấy là một thành công vĩ đại nhất của dân tộc và của Phật giáo, thành công không phải là ở chỗ lật đổ một chế độ, mà thành công ở chỗ những ngọn lửa vô úy, vô ngă của Phật giáo và dân tộc đă có sức mạnh mầu nhiệm làm rung động đến tận cùng tâm thức toàn thể nhân loại. Nhân loại dù đang sinh sống trong một thời đại mà giá trị vật chất hầu như tràn lấn giá trị tinh thần, th́ cũng bàng hoàng sực tỉnh trước sức mạnh vô biên của tinh thần Phật giáo và Việt Nam. Kể từ đó giá trị tinh thần đích thực của nhân loại được biểu lộ một cách vẻ vang.
Như trên tôi đă tŕnh bày, v́ chúng ta chưa kịp chuẩn bị chu đáo cho một cuộc chuyển hóa toàn diện vận mệnh dân tộc và nhân loại, nên chúng ta đă bị các thế lực vô minh hoặc v́ không hiểu ǵ về bản chất cố hữu của đạo Phật, nhất là đạo Phật Việt Nam, đă coi chúng ta như một lực lượng có thể làm phương hại đến quyền lợi của họ. Bởi đấy những âm mưu hết đợt này đến đợt khác được giăng ra để quyết liệt "triệt hạ" Phật giáo Việt Nam, cộng với những yếu tố khách quan đó, chúng ta lại cũng c̣n nhiều sơ hở do nơi phong trào bị bức bách phát khởi đột ngột, hàng ngũ giáo hội chưa được đăi lọc và tổ chức chu đáo cần thiết, nên dễ dẫn tới t́nh trạng phân hóa, phát sinh v́ những quan niệm đối nghịch về sự ứng thân vào thời đại của giáo hội.
Thật t́nh chúng ta đă thành công về cả mặt thực tế, nhưng thành công với cả một sự bỡ ngỡ, bỡ ngỡ đến độ mang nặng tính cách thỏa măn, đôi khi tạo ra những ngộ nhận với dân chúng, để cho người dân không cùng tôn giáo có thể ngờ rằng một sớm một chiều đạo Phật sẽ tiến lên chiếm ngôi vị quốc giáo.
Sự thật th́ đạo Phật Việt Nam không hề có những mưu đồ về quyền lực, dù chỉ là quyền lực tôn giáo. Đạo Phật Việt Nam trong thời thịnh cũng như lúc suy về mặt nổi vẫn là một đạo Phật nhịn nhục phục vụ cho nhân thế, giúp nhân thế chuyển hóa nghiệp lực để cùng sống một cuộc sống giải thoát. Sự tồn tại của Phật giáo trong trường kỳ lịch sử Việt Nam đă là một chứng minh hùng hồn cho tinh thần phụng sự vô úy, vô chấp của người Phật tử chân chính. Thịnh thời đối với Phật giáo cũng không phải là một điều kiêu hănh, suy vi đối với Phật giáo cũng không phải là một lo âu. Điều đáng lo của Phật giáo trước sau vẫn chỉ là: lo không làm sáng được Phật tính trong chính mỗi người và cuộc sống chung quanh mà thôi. Không có một thế lực nào, dù mạnh tới đâu, cũng có thể tiêu diệt nổi đạo Phật. Chỉ trừ khi chính tư tưởng của đạo Phật bị tư tưởng của chúng sinh vượt bỏ. Mà điều này các bạn có thể tin chắc rằng: Tư tưởng đạo Phật không bao giờ bị vượt bỏ. Tư tưởng đạo Phật có tính cách toàn diện, đa ứng.
Phật giáo đă ứng dụng được ở những thời mà tư tưởng con người c̣n mang nặng đầu óc đa thần. Phật giáo cũng đă thích ứng với thời đại độc thần. Và dù hiện nay tư tưởng duy thần không c̣n đất đứng trong nhân thế nữa th́ Phật giáo vẫn tồn tại một cách vẻ vang.
V́, đạo Phật là đạo của Con Người Giác Ngộ. C̣n con người là c̣n đạo Phật. Con người c̣n khổ đau, phương pháp giải thoát của đạo Phật lại cần viện cầu tới. Cho đến khi nào chúng sinh hoàn toàn giác ngộ và giải thoát, th́ chừng đó đạo Phật hết sứ mệnh đối với nhân thế. Trước sau ǵ th́ đạo Phật vẫn chỉ là chiếc bè đưa chúng sinh qua sông đau khổ. Đại nguyện của chư Phật là sớm thấy được chúng sinh quẳng chiếc bè ở bờ giải thoát. Ngày ấy đối với thế giới chúng ta là ngày nào? Khó mà biết được. Bởi đấy đạo Phật vẫn c̣n công dụng là một chiếc bè, từng kiếp từng kiếp, từng thời từng thời, đưa người vượt qua bể khổ, bến mê.
Nói riêng về dân tộc Việt Nam th́ đạo Phật đă thể nhập vào ḍng sống của dân tộc này không thể tách rời ra được nữa. Phật giáo đă đến với dân tộc Việt Nam trong tư thế của một người bạn để cùng dân tộc Việt Nam chung chịu mọi bất hạnh của một nước nhiều lần bị lệ thuộc, và chung vinh quang mỗi khi dân tộc quật cường. Người bạn chí thiết lâu đời đó đă không c̣n là hai như thuở ban đầu nữa, mà trở nên một thể duy nhất. Dù có muốn tách biệt cũng không c̣n biết đầu mối ở đâu mà tách biệt, đừng nói tới những khách bàng quan muốn dùng thủ thuật nhất thời để tách Phật giáo ra khỏi dân tộc này. Việt Nam c̣n, Phật giáo c̣n. Phật giáo c̣n, dân tộc c̣n. Nói như vậy không có nghĩa: Phật giáo là loại tầm gửi của cây cổ thụ Việt Nam. V́ rằng, chính Phật giáo là chất liệu cho cây Việt Nam trường thọ xanh tươi. Quả vậy, một dân tộc không thể bị biến mất bằng những cuộc thống trị chính trị, quân sự, kinh tế, một dân tộc chỉ có thể đồng hóa và biến mất đặc tính, khi bị văn hóa của các nước lớn khống chế, mà không có vũ khí văn hóa để vừa chống trả vừa thâu thái để vun đắp cho lâu đài văn hóa cho dân tộc ḿnh.
Phật giáo đối với dân tộc Việt Nam được coi như một thứ vũ khí tinh thần hiệu nghiệm nhất để vừa đối kháng với nền văn hóa vĩ đại Trung Hoa, vừa thâu thái những tinh hoa của nền văn hóa đó, rồi dung ḥa cả hai nền văn hóa Ấn Độ - Trung Hoa với tinh thần phải chăng của dân tộc, làm thành một nền văn hóa Việt Nam sống động trong tâm tư mỗi người và trong cuộc sống dân tộc.
* Về Mặt Cách Mạng, đích thực dưới những thời bị Bắc thuộc xa xưa, đạo Phật đă là chất men của cách mạng: đạo Phật đă khích lệ mạnh mẽ tinh thần tự chủ của con người và, do đó, đưa đến sự đ̣i hỏi một nền văn hóa đă có cá tính khác biệt với nền văn hóa của đế quốc, th́ công việc đấu tranh giành tự chủ chỉ là công việc của thời gian mà thôi. Đạo Phật đă tạo ra những nơi qui tụ cho các chiến sĩ của dân tộc. Đạo Phật đă tạo ra những tập thể tín đồ phụng sự cho đại nghĩa dân tộc. Dân tộc Việt Nam không một e ngại nào đối với đạo Phật, v́, đạo Phật xuất phát từ một nước không bao giờ có thể trở thành đế quốc đối với Việt Nam. Đạo Phật lại cũng không phải là một thức đế quốc tư tưởng, v́ đạo Phật không hề có giáo quyền quốc tế trung ương. Đạo Phật chỉ là đạo của Con Người Giác Ngộ và hết ḿnh phục vụ cho xứ sở mà đạo Phật đang có mặt. Chính v́ vậy mà trước kia, trong lịch sử, đạo Phật đă cùng với dân tộc Việt Nam phấn đấu cho một nền tự chủ vẻ vang của dân tộc. Và, trong hiện tại, đạo Phật đă hơn một lần thể chứng điều đó một cách cụ thể.
Bản chất của đạo Phật là bản chất của một đạo cách mạng toàn triệt. Cách mạng trên ư nghĩa đúng và toàn thiện. V́ rằng cuộc cách mạng đó đă bắt đầu trong sứ mệnh thường xuyên chuyển biệt nghiệp của cá nhân và bằng mọi nỗ lực chuyển cộng nghiệp của tập thể. Đạo Phật là đạo của cách mạng, một cuộc cách mạng rốt ráo, liên tục, trường kỳ. Những người theo đạo Phật đúng đắn, đương nhiên đă tự đặt ḿnh trong một cuộc cách mạng lớn lao rồi vậy. Chữ cách mạng chúng ta dùng ở đây là một danh từ thật chính xác, không mang một mưu đồ xảo trá nào. V́, nếu đă hiểu đạo Phật một cách thật đến nơi đến chốn, th́ chúng ta sẽ phát hiện được tính chất cách mạng chân chính của đạo Phật. Cách mạng bản thân để tiến lên cách mạng xă hội. Một cuộc cách mạng xă hội dù được trang bị với bất cứ lư thuyết và danh từ tốt đẹp nào, cũng sẽ bị thoái hóa; nếu bản thân những người làm cách mạng và những ngươi tham dự cách mạng không triệt để cách mạng chính ḿnh.
Về bản thân cách mạng, đạo Phật đă nói lên thật đầy đủ và trọn vẹn, tất cả kinh điển đạo Phật và sự tu dưỡng theo đạo Phật là một công tŕnh nhằm hướng con người tới một cuộc tự cách mạng để giải thoát ra khỏi những mê lầm chấp giữ. Một con người khi phá bỏ được sự chấp hữu cá nhân, không c̣n tự kiêu, thiên kiến, không c̣n tham chấp vật dục, ḷng rộng mênh mông, trí sáng trong lành, và lại quyết tâm phụng sự nhân thế th́ thử hỏi c̣n ǵ tốt đẹp cho bằng.
Một cuộc cách mạng do những người như vậy thể hiện mới thực là một cuộc cách mạng chân chính, không mang một âm mưu đen tối nào hết.
* Về Mặt Chính Trị, khi chúng ta đă đặt ḿnh trong một cuộc sống tập thể tôn giáo, tập thể xă hội hay quốc gia, đương nhiên chúng ta đă phải tham dự vào đời sống chính trị rồi. Đạo Phật không xa lánh cuộc đời. V́ đạo Phật, ngoài phần tự giải thoát bản thân, c̣n phải giải thoát cho nhân thế, cho chúng sinh nữa. Thế nên đạo Phật không phải là một tôn giáo yếm thế. Đạo Phật luôn luôn nhập cuộc để tham dự những chuyển đổi xă hội. Đạo Phật không làm chính trị với những âm mưu thủ đoạn, theo quan niệm thế tục của những người chỉ biết lợi dụng con đường chính trị để mưu t́m địa vị quyền lợi.
Đạo Phật làm chính trị như một cuộc vận động giải thoát xă hội khỏi cảnh tối tăm bức chế. Đạo Phật không đ̣i địa vị trong chính quyền, cũng không chủ trương đem tôn giáo ḿnh lên hàng quốc giáo, để đàn áp các tôn giáo khác, các tư tưởng, ư hệ không đồng quan điểm. Nếu bất đắc dĩ như dưới thời nhà Lư, đạo Phật được vua, quan và dân chúng tôn lên địa vị quốc giáo th́ như đă thấy, văn miếu thờ các vị thánh Nho và điện thờ tiên Lăo cũng được dựng lên tại kinh đô và khắp các làng xă. Đạo Phật không có chủ trương hẹp ḥi chia rẽ tôn giáo và nhất là không mang tính cách tiêu diệt tôn giáo. Đạo Phật là đạo từ bi, trí tuệ, bao dung, luôn luôn chủ trương tự do tín ngưỡng, tự do phát triển các ngành: nghệ thuật, học thuật và kỹ thuật.
Chính v́ chưa hiểu được bản chất của đạo Phật, nhất là đạo Phật Việt Nam, nên những người theo đạo Phật một cách hời hợt, và những người đứng ngoài Phật giáo, thường có những ngộ nhận về hành vi được coi như chính trị đầy bí hiểm thời đại, cho là Phật giáo muốn khuynh loát chính quyền, muốn mưu đoạt chính quyền, muốn có lợi lộc khi nắm được những ưu thế chính trị. Điều đó hoàn toàn không đúng. Đạo Phật, trước sau chỉ có một đại nguyện, là làm tốt đẹp thêm cho nhân thế mà thôi. Sự chống đối của đạo Phật, nếu có, là sự chống đối minh bạch đối với những âm mưu chính trị đen tối, muốn làm sa đọa dân tộc này nói riêng, và thế giới nói chung. Đạo Phật không chấp nhận bất cứ sự bất công nào đối với con người. Đạo Phật lại càng không chấp nhận một chế độ độc tài hoặc phi nhân làm mất quyền tự chủ của con người và dân tộc. Những âm mưu nô lệ hóa con người và dân tộc đều chẳng những không được Phật giáo hỗ trợ mà, ngược lại, c̣n bị Phật giáo quyết liệt đối kháng, cho tới khi nào các chế độ như vậy phải tự chuyển đổi đường lối chính sách, lấy con người làm cứu cánh cho chính trị v́ không thể áp dụng một đường lối chính trị không phù hợp với bản tính con người. Con người là cứu cánh của chính trị - nói theo nghĩa hẹp - Đó là tiêu chuẩn chính trị của Phật giáo. Ngược lại đường lối ấy, dù người Phật tử cầm chính quyền hay bất cứ nhân vật nào, cũng bị Phật giáo chối bỏ. Làm đúng tiêu chuẩn của người Phật giáo th́ Phật giáo tích cực xả thân để hỗ trợ, dù người cầm quyền thuộc bất cứ tôn giáo nào cũng vậy. Nói là tiêu chuẩn của người Phật giáo cho dễ hiểu mà thôi, v́ thật ra ở bất cứ nơi đâu, ở bất cứ thời đại nào, con người cũng khát vọng tiêu chuẩn chính trị như đă nói. Vậy, đừng lo về tư kiến của Phật giáo, v́ Phật giáo không có tư kiến.
Hăy lo đáp ứng nguyện vọng chân chính của con người và dân tộc, th́ đương nhiên được sự hậu thuẫn của Phật giáo. Đạo Phật là một đạo mang đặc tính văn hóa và cách mạng, đạo Phật có sinh hoạt chính trị là sinh hoạt trên căn bản đó. Sinh hoạt văn hóa của đạo Phật không chỉ thu gọn trong lĩnh vực truyền bá giáo lư bằng phương tiện sách báo và giảng giải. Phật giáo là một nguồn văn hóa sinh động, trực tiếp đi vào cuộc sống con người, để con người tự thân chuyển hóa và khai triển những đặc phẩm văn hóa từng chứa trong chính ḿnh, rồi biểu hiện ngay trong cuộc sống qua những công tŕnh sáng tác nhân văn, qua những hành vi chính trị chân chính, qua những cuộc chuyển đổi xă hội tốt đẹp, qua nếp sống, lối sống và cách sống mỗi ngày thêm tươi sáng.
Với tiêu chuẩn trên, Phật giáo cũng không phủ nhận những tiến bộ của kỹ thuật khoa học phục vụ đời sống con người, nhưng Phật giáo không thể làm ngơ trước các thế lực vật chất sử dụng các phương tiện vật chất để khống chế con người, biến con người thành thứ nô lệ vật chất. Nỗi băn khoăn nhất của thức giả thời đại là đang phải chứng kiến đà phát triển vĩ đại của kỹ thuật, trong khi đó, các lĩnh vực tư tưởng không theo kịp với sự phát triển đó, khiến cho con người mất hướng, phải cắm đầu chạy theo những phương tiện vật chất, biến ḿnh thành những công cụ cho các thế lực vật chất. Thế giới đang đánh giá nhau bằng những hỏa lực cuốn hút hủy hoại môi trường sống của con người, nhất là sinh hoạt chính trị. Mạng sống con người được sử dụng như phương tiện trao đổi lấy một số quyền lợi vật chất. Nếu phải nói tới mục tiêu tối hậu của Phật giáo đối với thời đại th́ mục tiêu đó là làm sao cho con người thoát khỏi cảnh lệ thuộc vật chất để tiến lên, hướng những tiến bộ kỹ thuật vào việc phục vụ con người. Mà đích thực con người mới là cứu cánh của kinh tế. Chứ không phải "Kinh tế quyết định tất cả" như chủ nghĩa Duy Vật hằng chủ trương. Chỉ như vậy, thế giới mới có ḥa b́nh, xă hội mới hết bất công, sinh hoạt chính trị mới không lầy lội trong ṿng tội lỗi, kỹ thuật khoa học mới không quay lại tiêu diệt nhân loại; các nước lớn mới không coi các nước nhỏ là món hàng trao đổi quyền lợi; các nước nhỏ mới không coi các nước lớn là đế quốc; cuộc sống tiến bộ đích thực mới đến với thế giới loài người.
Tới đây, hẳn nhiên, các bạn đă thấy sứ mạng vô cùng trọng đại của Phật giáo và các tổ chức, các tôn giáo mang tính chất văn hóa đến mức độ nào rồi. Đến đây, hẳn nhiên các bạn cũng đă thấy sứ mệnh của chính ḿnh, và những công việc chúng ta phải làm trong hiện tại cũng như trong tương lai. Sứ mệnh càng trọng đại càng nhiều kháng lực lớn lao. Phải t́m cho ra những kháng lực đó để chế cản và đi lên, đó là phần c̣n lại trong buổi thảo luận hôm nay của chúng ta. Tất nhiên chúng ta không thể t́m tới hết thảy mọi vướng mắc được. Bởi đó chúng ta chỉ bàn tới những nét đại cương, và chuẩn bị sẵn sàng đón nhận kháng lực bất cứ từ đâu tới trên bước đường phục vụ của chúng ta. Có như vậy gặp thất bại mới không làm ta ngạc nhiên và nản ḷng; làm được việc ǵ có hiệu quả mới không tự kiêu, tự măn. V́ kiêu mạn và thoái chí đều là những tai hại như nhau.
Kháng lực khó vượt qua nhất phải kể là kháng lực phát sinh tự chính bản thân. Sự tham lam, lười biếng, mặc cảm, đố kỵ, thiếu sáng suốt...là những kháng lực lớn nhất trong hành tŕnh phục vụ của chúng ta. Bởi đấy, chúng ta phải tạo được cho ḿnh một tâm b́nh đẳng, một trí minh mẫn, một đức nhẫn nhục, tức là quyết tâm thể hiện đạo pháp từ bi, trí tuệ và hùng lực để đi lên, không một mặc cảm, không một manh tâm thủ lợi, không một đố kỵ phân ly, có nghĩa là chúng ta phải tự giải thoát chúng ta khỏi cái "ta" hẹp ḥi vị kỷ, ngu tối và lười biếng. Khi chúng ta đă thoát được những kháng lực tự thân th́ chúng ta mới không biến chúng ta thành những kháng lực của đại cuộc. Những người đồng hành của chúng ta không bao giờ sợ chúng ta có những âm mưu lợi dụng đen tối. Đồng hành thực sự trở thành đồng tâm nhất trí và quyết tiến tới th́ lo ǵ không hoàn thành sứ mệnh đối với dân tộc và nhân thế.
Với những kháng lực, thực ra nhiều lắm, không một việc ǵ ta làm mà không có kháng lực. Kháng lực do những người thương ta mà không hiểu ta. Kháng lực do những người thù ta v́ sợ ta làm thiệt hại tới quyền lợi của họ... Kháng lực về những thiên kiến, bảo thủ của các tập thể cùng sống trong xă hội. Kháng lực của thiên kiến về điều kiện không gian, thời gian mà ta muốn phục vụ... Phương pháp đối trị với những kháng lực đó, nhất thiết đạo Phật không dùng tới biện pháp tiêu diệt đối tượng sanh ra kháng lực, mà là giác ngộ những thế lực đó để họ không c̣n là kháng lực nữa. Đối với thiên nhiên là một kháng lực vĩ đại với kiếp sống của mỗi con người, th́ chúng ta phải làm sao cho công tŕnh chúng ta theo đuổi có những người tiếp tục trường kỳ.
* Về Vấn Đề Giác Ngộ, đối với tha nhân và các tập thể khác, người Phật tử không thể dùng phương pháp cao áp mà, từ xưa, người Phật tử chân chính đă lấy chính bản thân và cuộc sống ḿnh để thuyết phục giác ngộ người. Hăy sống một cuộc sống giác ngộ, chúng ta sẽ dễ dàng cảm hóa được tha nhân tự giác. Chính chư Phật cũng chỉ là gương giác ngộ cho chúng ta. C̣n sự giác ngộ phải phát xuất từ tâm thức chúng ta. Nói cho người ta nghe, nhưng đừng cho đó đă thuyết phục được người. Chúng ta chỉ thuyết phục được người bằng chính cuộc sống của chúng ta. Lời nói và chữ nghĩa phải phát xuất tự chính cuộc sống đó, chúng ta mới mong tạo nổi niềm tin yêu nhận biết của người khác.
Các bạn, tôi muốn nói với các bạn là, bất cứ công việc ǵ bạn làm để góp sức xây dựng và làm tốt đẹp cho cuộc sống, bạn đều có thể nên làm, cần làm, miễn rằng chính bạn phải trở nên tốt lành, và những hành vi bạn làm trong lĩnh vực và nghề nghiệp của bạn đem lại lợi ích cho tha nhân, cho cuộc sống. Hăy thể hiện đạo pháp ra trong cuộc sống riêng cũng như chung của bạn.
Dân tộc Việt Nam đang đ̣i hỏi bạn phải sống một cuộc sống giác ngộ và quyết tâm thay đổi vận mệnh của xứ sở đă quá đau thương này.
Đạo Phật Việt Nam không phải nằm trong các nơi cổ tự, trong các tu viện, thư viện, mà kho tàng Phật giáo Việt Nam đang tàng chứa trong tâm thức người dân Việt Nam, nhất là nơi người nông dân chất phác muôn đời với ruộng đồng cần mẫn. Bạn hăy đến đó để làm bừng lên cuộc sống của đạo pháp, và đấy cũng là tinh thần truyền thống của dân tộc ta.
Tinh thần tự chủ của dân tộc cũng là tinh thần tự chủ của Phật giáo, cần phải được viện cầu tới để đưa dân tộc ta ra khỏi cảnh tủi nhục hiện nay. Tinh thần dung ḥa đối với các nước bạn cũng là tinh thần truyền thống của dân tộc và của đạo Phật đại đồng, các bạn hăy lấy đó làm thế cách sinh hoạt giữa thế giới mở rộng hiện nay. Tinh thần bao dung đối với các tôn giáo khác của dân tộc cũng chính là của đạo Phật, các bạn hăy lấy đó làm phương châm xử thế đối với các tập thể khác để vận động một cuộc đại đoàn kết dân tộc. Tinh thần tha thứ cho kẻ thù địch khi thất thế của dân tộc và của đạo từ bi, các bạn hăy lấy đó làm tiêu chuẩn đăi ngộ, với các thế lực vô minh, muốn nhận ch́m dân tộc của các bạn măi măi xuống vùng tối tăm. Đừng quan tâm tới việc xây chùa và cơ sở Phật giáo cũng như gây thanh thế cho Phật giáo. Điều đó không cần. Những thứ đó có thể phá hủy đi được. Miễn là các bạn và toàn thể dân tộc cũng như nhân loại sống trong tinh thần của đạo pháp. Dù cho đạo pháp đó có mang tên ǵ cũng được. Đừng quan tâm tới từ ngữ. Chỉ nên xét tới nội dung của đạo pháp đó có phải là phương pháp giải thoát cho tự thể và cho cuộc sống chung một cách hiệu nghiệm hay không mà thôi.
Nói như vậy, không có nghĩa là tôi đă khích lệ cho sự vọng động của tâm tư. Nói như vậy, là tôi muốn nói tới tiếng nói đích thực của đạo Phật. C̣n đối với chúng ta đang sinh sống trong nghiệp lực chưa thực sự thoát đạt, chúng ta cần phải tiến lên từng bước rất vững chắc, từ sự tu chứng bản thân theo đạo pháp tới việc phục vụ dân tộc và nhân loại. Và như tôi đă tŕnh bày ở trên, môi trường của người Phật tử hiện nay là giáo hội, chúng ta phải làm cho môi trường đó trở nên có tổ chức tốt đẹp và bền chắc để làm thành đại lực cho sự đi lên của dân tộc và thế giới, trong chiều hướng thoát cảnh khổ đau tranh chấp, bất công và nô lệ vật chất.
Một cuộc sống giải thoát biểu hiện nơi chúng ta.