Cảm Tưởng...

Mai Nhơn & Thu Hiền

 

 

- Về Một Người Mẹ

Nếu có ai t́nh cờ đi về qua đoạn thượng lưu sông Trà sẽ rất dễ dàng nhận ra một người đàn bà luôn c̣ng lưng đăi sạn trên sông, mặc cho nắng cháy, mặc cho mưa dầm, mặc cho những ngày nước lũ. Đôi khi chỉ cần một con nước lớn cũng đủ xóa sạch số đá sạn mà bà đă cặm cụi ngâm ḿnh cả ngày trời mới có được. Điều quan trọng đối với bà là con bà sẽ không bị đói ḷng lúc đến trường là con đường học hành và tương lai của con trẻ. Nên dù có nhọc nhằn, khó khăn, bà vẫn kiên tŕ và nhẫn nại d́u dắt người con đến bến bờ tri thức.

Khâm, con trai bà, ngoài giờ học thường tranh thủ ra nơi mé sông giúp mẹ. Nh́n dáng điệu lam lũ của hai mẹ con, khó có ai đoán ra được Khâm chính là một học sinh ưu tú và xuất sắc nhất của trường làng.

Hai mẹ con không có nhà riêng, họ sống nhờ sự đùm bọc thương yêu của lối xóm. Bù lại mồ hôi và nỗi nhọc nhằn của mẹ, mỗi năm Khâm vẫn đều đặn mang về những món qùa tinh thần vô giá bằng những phần thưởng em đạt được từ học đường. Ngày qua ngày cuộc sống của họ cứ như thế êm đềm trôi qua, cậu bé ngày nào nay đă sửa soạn bước vào ngưỡng cửa trung học. Ước mơ mà cậu ôm từ thuở bé, được thi vào trường chuyên của tỉnh ngày càng xích lại gần hơn. C̣n mười ngày nữa là đến kỳ thi, tạm quên đi thân phận và hoàn cảnh của ḿnh, Khâm nài nỉ mẹ mua cho ba quyển sách để tự ôn luyện và xin phép mẹ ra tỉnh dự thi.

Không phụ ḷng mong mỏi của mẹ và mọi người, kỳ thi học sinh giỏi ấy, Khâm đă đạt điểm ưu và được tuyển thẳng vào trường chuyên Lê Khiết của tỉnh Quảng Ngăi. Thành quả của Khâm không những là niềm vui mà c̣n là niềm hănh diện chung cho cả làng. Trong ngấn lệ ngập tràn hạnh phúc của bà thoáng chút ưu tư khi nghĩ đến những ngày sắp tới bà sẽ phải làm thêm những ǵ để đủ trang trải kinh phí khi Khâm chính thức ra tỉnh học. Nén tiếng thở dài, bà ôm con vào ḷng trong nỗi vui mừng chan hoà cùng nước mắt.

- Về Một Giấc Mơ

Có lẽ giấc ngủ đến rất nhọc nhằn với cả ba đứa trẻ. Một chiếc chiếu rách được nhà láng giềng cho, trải trên nền đất lạnh, 3 chị em ôm nhau ngủ. Không chăn, chỉ một chiếc gối dài không đủ cho ba cái đầu nhỏ chen chúc. Bên cạnh là hương án của người cha vừa mất chưa được năm mươi ngày. Mùi khói hương c̣n đang phảng phất như quyện lấy nỗi đau của người góa phụ, ôm chặt con vào ḷng dặn ḍ, bà gạt nước mắt rời quê và bỏ lại sau lưng ba đứa con thơ mong t́m chút hy vọng cho tương lai của trẻ.

Thay mẹ, tất cả những sinh hoạt hàng ngày chu toàn cho hai em oằn nặng lên đôi vai người chị cả là Lan, chỉ mới vừa tṛn chín tuổi. Mỗi ngày sau buổi cơm trưa (tạm gọi vậy v́ trong nồi thường th́ bắp, khoai nhiều hơn cơm), lo lắng cho hai em xong, Lan lại tranh thủ cắp sách đến trường, nhớ lời mẹ dặn Lan cố gắng học hành và hy vọng vào ngày mai tươi sáng. Hoàn cảnh như đă vô t́nh trợ thêm sức cho Lan, càng ngày Lan càng bước những bước vững vàng và tự tin hơn. Kỳ học cuối năm 2004 Lan đạt danh hiệu học sinh giỏi và vượt khó trong học tập. Ôm phần thưởng trong ḷng, Lan th́ thầm điều ǵ đó rồi bất giác mỉm cười một ḿnh. Có lẽ em đang nhắn nhủ điều ǵ với ai đó chuyển giúp niềm vinh dự và hạnh phúc mà em đang có được đến hai người em yêu thương nhất.

Đêm dần phủ xuống mái tranh nhỏ, gió đầu hạ nhè nhẹ khẽ lay động vườn lá ngoài sân tạo nên một âm thanh êm dịu như lời ru của mẹ từ xa vọng về. Lũ trẻ đă ngủ say, trên tay Lan vẫn c̣n ôm chặt phần quà chưa mở như cố t́nh mang vào giấc ngủ để khoe với ba mẹ. Trong mơ, có lẽ Lan đă được toại nguyện, trên môi em vẫn c̣n điểm nụ cười tươi.

- Về Một Bộ Quần Áo

“Đă ba năm rồi cha mẹ con không về”, đó là lời giải thích của một chú bé khi được hỏi về bộ quần áo đi học cũ mèm và nhếch nhác của ḿnh. Tóc cậu xơ cứng v́ mưa nắng, v́ thiếu bàn tay săn sóc. Duy chỉ có đôi mắt là sáng trong lấp lánh của một học sinh chưa bao giờ biết dưới điểm tám.

Tổng kết năm học, Tú được tuyên dương là một học sinh giỏi và vượt khó, được vinh dự lên kéo cờ giữa sân trường. Tiếng trống hiệu vang lên mọi người đều im lặng, chờ đợi, Tú run run, nín thở và từ từ kéo dây. Lá cờ lên cao dần, lộng gió tung bay như reo ḥ, cổ vơ thêm tinh thần cho Tú. Thế nhưng chưa được nửa chặng đường, dây cờ bỗng nhiên dừng hẳn lại, mọi người ngơ ngác không hiểu chuyện ǵ, thắc mắc nh́n Tú. Tú đứng sững người, sự cố xảy ra quá bất ngờ, nét mặt Tú chuyển từ đỏ sang tái xanh… không hiểu v́ đă hít vào quá sâu, hay v́ đói… mà eo Tú trở nên nhỏ hơn thường lệ để làm rơi chiếc quần trước bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn về phía Tú.

Cô giáo chủ nhiệm là người hiểu rơ hoàn cảnh của Tú, cô vội chạy đến ôm Tú vào ḷng, cả trường đều lặng thinh… Đă ba năm rồi Tú chỉ mặc một bộ đồ đi học, v́ đă quá cũ kỹ nên em thường phảI buộc giữ chiếc quần quanh eo bằng sợi dây thun cột đồ và có lẽ sợi thun ấy muốn nhắn gởi thông điệp đến cho mọi người hiểu hoàn cảnh của cậu chủ ḿnh nên đă chọn đúng thời khắc quan trọng nhất để đứt!

Phần thưởng cuối năm học 2004 là xấp vải quần áo, đó cũng là niềm mơ ước bao năm của Tú. Tú vui mừng ôm món quà vào ḷng, thế nhưng ánh mắt đó chợt đượm buồn…lấy ǵ để trả tiền công may đo. Món quà như trở nên quá nặng đối với sức Tú. Cậu cong người và lầm lũi bước đi.

Và Về Một T́nh Yêu

Tôi t́nh cờ gặp chị qua lời giới thiệu của người bạn thân. Chị giản dị với nụ cười thật hiền, giọng nói c̣n hiền hơn. Tôi mến chị v́ chị đă “viết” vào tâm hồn tôi hai chữ “yêu thương” thật đẹp. Chị yêu những đứa trẻ nghèo, cảm thông những cảnh đời cơ cực, chị dạy cho tôi biết đưa đôi bàn tay của ḿnh để nâng bước cho những mảnh đời bất hạnh hơn và cho tôi biết bài học và giá trị của tri thức. Không quản đường xa, không ngại gian khổ chị đă đến để nối sợi giây thân ái vào tôi, vào những trẻ em bất hạnh tưởng chừng như bị lăng quên.

Quả thật vậy, chỉ có tri thức mới có thể cho các em cái quyền được tự khẳng định ḿnh. Với vốn thông minh, ḷng hiếu học sẵn có cộng với nghị lực và tinh thần vượt khó mà hoàn cảnh vô t́nh trau dồi và ban tặng thêm cho các em. Chỉ cần sự quan tâm và giúp đỡ đúng lúc, những thiên thần bé nhỏ này không bao lâu sẽ tự khẳng định và vững bước trên đôi chân của chính ḿnh.

Hăy cùng nhau góp một bàn tay để sớm biến những giấc mơ đơn sơ ấy thành hiện thực bạn nhé.

Melbourne, 24/08/2004