Tôi rất phục những người
nghệ-sĩ-trên-đường-phố. Đấy là những người ở nơi góc phố,
ở khu thương mãi, ở ngã tư đèn... đang say sưa kéo vĩ
cầm, đánh đàn guita, thổi kèn, gõ trống, hát hò... mà
không cần người thưởng lãm, không cần tiếng vỗ tay,
không cần lời khen chê... Họ lẳng lặng mang đến cho cuộc
đời những âm thanh diệu kỳ. Thế mà con người mãi tất bật,
chạy đua với nhịp sống không mấy ai có thời gian dừng
lại thưởng thức, hoặc hoàn toàn không thấy họ hiện hữu ở
đó... Mỗi lần xuống phố, tôi có thói quen dừng lại 1 đôi
phút để lắng nghe những người nghệ-sĩ này, rồi tặng vài
đồng xu lẻ....
Có một lần, tôi đi dạo với 1 anh bạn và dừng lại nghe 1
người đánh đàn gần trạm xe buýt công cộng. Xong, tôi gửi
tặng vài đồng vào hộp đàn của ông ta. Chúng tôi đi được
1 đoạn thì anh bạn của tôi quay sang bảo:
"Hôm nay tôi học được 1 điều hay ở bạn".
Tôi cười đáp
"Trong hộp của ông ta có khá nhiều xu lẻ, có nghĩa là đã
có nhiều người tặng rồi đấy."
Anh bạn bảo:
"Vâng, nhưng có người chỉ đứng đấy ném vào hộp đàn của
ông ta rồi vội vã đi. Nhưng tôi thấy bạn đã ngồi xuống,
nhẹ nhàng đặt đồng lẻ vào hộp và nở nụ 1 nụ cười. Và tôi
nhìn thấy khuôn mặt người nghệ sĩ đó rạng rỡ hẳn lên."
Tôi bất ngờ vì thật ra tôi làm do phản xạ tự nhiên,
không hề có chủ tâm. Tôi thầm cảm ơn bạn tôi đã nhắc nhở
tôi 1 bài học "Cách cho quý hơn của cho".
|